Help - Search - Member List - Calendar
Full Version: Mùa Thu - Nỗi Nhớ
VietLove > Vườn Thơ > Xướng Họa - Thơ Tình
Ruồi
Viết Cho Những Mùa Thu

Từ độ nào ta đã viết cho thu
Những chiếc lá tưởng chừng như vô nghĩa...

Viết cho những mùa thu
Cho trời mây khắp lối
Cho ánh nắng ven đường
Cho tất cả...
Cho em!

Chiếc lá cỏn con cứ thế nằm im
Mặc nắng gắt hay mưa tràn trôi hết
Sao em không đến tìm?
Linh hồn ta dần chết
Sao ta không đến tìm
Ta biết có còn yêu?

Viết cho những mùa thu
Khi lá đang rơi nhiều
Chỉ có mùa thu mới hiểu lòng ta nhất
Ta biết có còn yêu?
Bóng hình em dần khuất
Có vấn vương gì...thì cũng đã xa nhau.

Khai Nguyen
Ruồi
Viết Cho Người Đã Xa

Bao năm rồi không gặp
Lá vẫn rơi trước nhà
Thu bây giờ vàng vọt
Người bây giờ đã xa

Ta đếm làm sao được
Thời gian trên ngón tay
Khói thuốc lưng chừng, ngạt
Ta nằm lưng chừng, say

Bao năm rồi không gặp
Người cao chất ngất tình
Ta sắp chìm trong mộng
Thiên thu một bóng hình

Người có còn hay gọi
Lời nhẹ nhàng như mây
Cho lòng ta được nhẹ
Mỗi khi nằm nhớ, say

Bao năm rồi không gặp
Người cao chất ngất tình
Ta vẫy vùng trong ngục
Thiên thu một bóng mình...

Khai Nguyen
Ruồi
Gì Đó Chưa Quên

Người ta đã không còn nhớ
Lá thu một nửa đượm vàng
Có những điều chưa kết thúc
Cũng đành chôn kín riêng mình

Hôm nay vô tình khơi nhớ
Lá thu rơi xuống thềm rồi
Hôm nay vô tình nước mắt
Rơi vào lòng, đăng đắng môi

Đâu phải người ta không biết
Con tim ta mãi chung tình
Đâu phải là ta không biết
Tim em vẫn nhớ chuyện mình

Lá thu rơi xuống thềm rồi
Pháo hồng hai lối - Lặng thinh!

Ừ ta vẫn thường hay nhớ
Mỗi khi thu đến
Ngập ngừng
đan tay vào từng ngón vỡ
Vẫn hoài câu hỏi
Yêu - Không ?

Khai Nguyen
Ruồi
Mùa Thu Chưa Đi

Đừng sợ, em ơi, đừng sợ
Khi lá vàng đổ trên vai
Em cứ nhặt đi, đừng sợ
Mùa Thu còn ở đâu đây

Em cứ chậm từng bước nhỏ
Lắng nghe tiếng hát không ngừng
Lời anh xanh màu lá cỏ
Ru êm như suối ven rừng

Đừng sợ, em ơi, chớ vội
Lo nhiều đến chuyện lá vàng
Hãy để mùa Thu dừng lại
Bên em, dẫu có muộn màng

Hãy để anh còn kịp ngắm
Dáng em hơn cả mùa Thu
Mắt em pha màu biển thắm
Chứa hoài giây phút vô tư

Đừng sợ, em ơi, đừng sợ
Mình có bao giờ mất nhau!
Quay quanh, ôi hình như đã
Chỉ còn anh trong đêm thâu...

Quay quanh, lá vàng nhiều quá
Anh còn biết giữ mùa Thu
Chiều công viên, bên ghế đá
Rơi hoài bao nỗi suy tư

Đừng sợ, em ơi, đừng sợ
Anh vẫn yêu em từng ngày
Nên đừng, em ơi, đừng sợ
Khi lá vàng rơi trên vai...

Khai Nguyen
NangHa
Viết Cùng Thu

Thu nào ta đến bên nhau
Lá thu trải khắp lối vàng
Mùa Thu về đây lần nữa
Mình em chôn cất niềm riêng

Nhớ sao câu hát thủy chung
Sao sáo xa bầy bỏ bạn
Mùa Thu chim sáo mồ côi
Ai còn thương nhớ mà than

Mùa Thu gió thổi lá bay
Nhớ ơi khúc nhạc đá vàng
Xa rồi giấc mơ nồng ấm
Ai ngồi đếm nốt thời gian


Ruồi
QUOTE(NangHa @ Oct 7 2009, 03:08 PM)

Mùa Thu về đây lần nữa
Mình em chôn cất niềm riêng

*



Mùa Thu đong đầy nỗi nhớ
Mong manh như nắng bên thềm

Chiếc lá vàng bay theo gió
Anh suy tư những lời buồn
Từ hôm thiệp hồng, pháo đỏ
Em còn chôn những niềm riêng?

Ruồi
Trốn Tìm

Ta trốn chạy thời gian
Thời gian vẫn đến tìm
Sau lưng là quá khứ
Một tình yêu im lìm

Em đến, ngồi nơi đây
Con tim nhỏ bé này
Dòng thơ tình đang ngủ
Trở mình nghe gió lây

Gió mang em đi rồi
Ta tìm em khắp nơi
Một ngày chân chùn xuống
Ta gục ngã bên đồi

Em trốn trong thời gian
Kêu ta từng tiếng nhỏ
Em trốn trong hồn ta
Nơi có nhiều nỗi nhớ

Hãy lại bên ta ngồi
Bên dòng sông êm trôi
Hãy tựa đầu mắc cỡ
Như ngày xưa, em ơi

Hãy lại bên ta ngồi
Lắng nghe mưa chiều rơi
Ta buồn như lá úa
Nằm lặng lẽ bên đồi
Ngàn năm cứ thế thôi...

Khai Nguyen
NangHa
Như màu mắt lạ
Từ phút hợp tan
Xa rồi mùa Hạ
Thu cũng phai tàn

Bước đời rất lạ
Giây phút ơ hờ
Tháng ngày mong đợi
Năm dài thờ ơ

Nhớ ơi người ạ
Kỷ niệm bao ngày
Như màu phép lạ
Sưởi ấm lòng ta

Giấc đời sao lạ
Ai cứ mơ hồ
Chân tình hay giả
Ai biết mà mơ

Ta ngồi nán lại
Tìm chút hồn thơ
Ta người hong lại
Giây phút ơ thờ
Ruồi
Viết, Cho Tình Đầu Của Tôi

Đã bốn trăm bài rồi
Người cũng về bến lạ
Mưa bên ngoài tầm tã
Ừ, em hỡi, bao năm...

Có bao giờ trong em
Còn chút tình đọng lại ?
Có bao giờ mùa Thu
Lá không còn rơi mãi ?

Viết cho mối tình đầu
Cho sân trường đại học
Cho một ngày bật khóc
Em xa rồi
Em ơi!

Em xa rồi
Ra khơi
Bến trăm năm hoá đoá
Em xa rồi, tình ơi
Thiệp hồng trao vội vã

Đêm đắm chìm trong mưa
Ai thả trôi quá khứ
Mấy trăm ngàn con chữ
Có bao giờ trách em...

Khai Nguyen
NangHa
Em Cũng Viết

Em cũng viết muôn vạn bài ngang trái
Để ch o đời thôi bớt những trái ngang
Ừ mà sao ngang trái lại muôn vàn
Làm sao nhỉ cho lòng được thanh thản?

Mưa đến đi và bao mùa nắng hạn
Đã tặng gì trong cái móc thời gian?
Ai đếm hết bao nhiêu sợi khăn tang
Mầu ly biệt in rồi trong tầm mắt

Em cũng viết cho đến khi cạn.. tắt
Để biết rằng em hết nợ trần gian
Ruồi
Anh vẫn mong những chiếc lá thu vàng
Ngồi đếm lại thời gian mình chung mộng
Có những thăng trầm bên lề cuộc sống
Hai kẻ lạc đường đánh mất tình nhau

Em viết đi từng nét vẫn ưu sầu
Anh cố giữ tình yêu mình chật vật
Để mùa thu chiếc lá vàng bay mất
Nơi cuối đường in mãi bóng hình em...

Ruồi
Em Có Nghe Hoa Rơi

Em có nghe hoa rơi
Trong buổi chiều thanh vắng
Mang tâm hồn tĩnh lặng
Anh đi tìm hoang vu

Em có nghe mùa Thu
Về bên thành phố nhỏ
Anh ngồi lên thành đá
Vẽ hoài đôi mắt xanh

Em có nghe tim anh
Khóc những ngày ly biệt
Ngoài bảo thầm đừng tiếc
Sao trong lòng nhớ mong ?

Em có nghe được không
Bờ môi anh khẽ gọi
Linh hồn anh vừa nói
Lời yêu thương muộn màng...

Em có nghe hoa rơi
Mùa Thu của anh ơi
Ôi bao giờ mới gặp?
Hoa rơi...hoa mãi rơi...
Ruồi
Nhớ

Ngập ngừng chi lá trên cây
Sao không rơi xuống bàn tay một lần?
Những mùa thu trước xa dần
Ra đi, để bướm thêm buồn, bơ vơ

Gió nào thổi nhẹ qua tơ
Nửa đêm thức giấc hồn thơ ngập tràn
Mong thu mà lá chẳng vàng
Muốn quên em, nỗi nhớ càng thêm sâu...
This is a "lo-fi" version of our main content. To view the full version with more information, formatting and images, please click here.
Invision Power Board © 2001-2010 Invision Power Services, Inc.